RỦ NHAU ĐI TRỐN …VIỆN…

RỦ NHAU ĐI TRỐN …VIỆN

câu chuyện trốn viện 1:

Bệnh nhân vào vì cơn tăng huyết áp, được bác sĩ cho thuốc, cho xét nghiệm. Nhưng chẳng có đồng tiền tạm thu viện phí nào. Tối bệnh nhân bảo bạn cùng phòng: ở cái bệnh viện này sướng thật, chả có đồng tiền nào mà “ chúng nó” vẫn cho thuốc, mình uống đỡ ngay, lại cho mình nằm giường ngủ đến sáng.Thích quá.
Sáng hôm sau, bệnh nhân biến mất. Bác sĩ long sòng sọc đi tìm địa chỉ, gọi điện tìm theo thông tin trên bệnh án, lại là địa chỉ ma, thế là bác sĩ phải viết báo cáo, đi giải trình, còn chưa biết có phải trả tiền cho bệnh nhân không.Còn bị sếp nhắc nhở.

.
Câu chuyện trốn viện 2:

Bệnh nhân khác lại vào vì cơn tăng huyết áp, lại không tạm thu viện phí. Bác sĩ rút kinh nghiệm, nhắc nhở ngay từ đầu, bệnh nhân chửi: “Mẹ chúng mày, y đức cái đéo gì, chúng mày thấy chết không cứu, mở mồm ra là nhắc tiền, tiền. Tao không có tiền chúng mày để tao chết phải không” Rồi lập tức rút điện thoại gọi lên đường dây nóng bệnh viện, nói bác sĩ hoạnh họe, hạch sách. Sếp lại gọi điện, bác sĩ lại bị nhắc nhở về văn hóa tiếp xúc, ngành mình là ngành nhạy cảm bla bla bla.
Vài ngày sau, bệnh nhân lại trốn viện. Và bác sĩ lại long sòng sọc đi viết giải trình.
Lại vui.

.
Câu chuyện trốn viện 3:

Bệnh nhân vào vì suy tim sau nhồi máu cơ tim, nhà có vài mảnh đất, bán sạch đi để chữa bênh, mua thuốc. Già cả, yếu đuối vì bệnh, việc nặng không làm được, sống bằng nghề nhổ những cái đinh ở cốp pha bê tông bằng gỗ mà ở quê người ta làm, một ngày được “những’‘20 ngàn đồng.2 vợ chồng già cả, không con, bảo hiểm chưa đến hạn trả. Vào viện chỉ với 200 ngàn tạm thu viện phí. Bữa ăn 2 vợ chồng chỉ có cơm trắng với mắm. Điều trị đến ngày bệnh nhân gần ra viện, bác sĩ cho 1 túi thuốc, kê đơn cho về uống. Dặn bệnh nhân trốn viện luôn, khi nào có bảo hiểm thì vào chỗ nào ngang tuyến để khám và lấy thuốc. Rồi bác sĩ viết sẵn đơn giải trình, chắc mẩm rằng mình có kinh nghiệm trong chuyện này rồi.
Hôm sau, lại thấy 2 vợ chồng lù lù đứng ở cửa phòng thanh toán. Bác sĩ giật mình, hỏi sao không về đi. Bênh nhân bảo: Tôi bị bệnh đi viện nhiều tôi biết, bác sĩ thương tôi, nhưng nếu tôi trốn viện, bác sĩ phải làm sao. Thôi, nhà tôi còn con trâu…
Bác sĩ khóc, mà bệnh nhân cũng khóc.

.

================

==VŨ THẢO HIỀN==

=================

Advertisements

Vẹn.

Những ngày này …

Tôi chợt không thể tìm nổi 1 ý niệm để định nghĩa tâm trạng của bản thân.

Mọi thứ cứ rối như mớ bòng bong, …

 

Có 1 niềm vui nhỏ nhỏ để hy vọng vui sống trong những thời khắc khó khăn quả thật không dễ. Nó khiến bạn dễ dàng bị ám ảnh bởi sự mạnh mẽ vay mượn, mà quên đi bản thân yếu ớt đang chui lủi tại 1 góc cạnh nào đó của tâm hồn. Tôi đang như thế.

 

Ngày qua ngày cứ tận hưởng những niềm hạnh phúc giản đơn tưởng chừng như xem 1 bộ phim, có những bộ phim tôi xem lại 3 lần trong vòng 2 ngày. Chỉ vì là tôi thích. Và chợt giật mình là khi bộ phim kết thúc thì cuộc dạo chơi đó cũng chỉ “mua vui 1 vài trống canh”, tôi tìm thấy tôi, ngổn ngang và vá chằng vá đụp từ những mảnh vỡ hư ảo của cuộc sống.

 

Cuộc đời không cho ai tất cả, những ngày này rất hay nghe câu đấy. Là những giấc mơ dài, cuộc sống là 1 cái túi 3 gang mang đi mà đựng, trong đó có hỉ nộ ái ố tham sâm si hận, mọi thứ đều nằm ở cái vòng tuyệt diệt.

 

Xin lỗi không phải 1 từ có tội, nhưng chủ thể nói nó có tội. Xét cho cùng trong cuộc đời đến lúc nhắm mắt, bạn sẽ nói xin lỗi, hối tiếc bao nhiêu lần nữa. Tôi không còn đủ sức để chịu đựng chứng kiến bản thân tan vỡ thêm lần nào nữa. Bỏ 1 thứ đi đã khó, bỏ 1 thứ mà mình ra sức níu giữ càng khó, bỏ 1 thứ mà mình đã năm lần bảy lượt vuột mất mà vẫn tìm lại được thì có chết đi sống lại tôi cũng không đủ sức chịu đựng. Tôi là thế đấy, yếu đuối và bê tha trong chính sự đói khát của tình thương.

 

“Trên đời ko có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Hãy tin là mình dc yêu trong khoảnh khắc này nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu dành chỗ cho sự ĐỔI THAY ta sẽ tránh được ko ít những tổn thương sâu sắc.”

 

Tôi sẽ tìm thấy thôi … một cõi đi về …

 

 

“Cuộc đời lạ lùng, cuộc đời mơ ước những điều viển vông,

 Lòng người lạ lùng, lòng hay thương nhớ những chuyện hư không ….”

 

Đã bao lần lòng tôi như ngàn con sóng vỗ, trỗi dậy mạnh mẽ mà chẳng bờ cát nào đủ rộng để ôm trọn những đợt sóng dữ ấy. Cuộc đời có mấy mà hững hờ, đời người có mấy mà hoài nghi? Sống trong cuộc đời này đã đặt chân vào kiếp luân hồi thì ai chẳng phải chịu đựng đủ sinh – lão – bệnh – tử.

 

Con người sinh ra thì khóc trong vòng tay, nụ cười của người thân, và chết mỉm cười trong vòng tay, nước mắt của họ. Đó là khi họ đã trả hết 1 kiếp, cuộc đời như giấc mộng trả vay …

 

Xin được nhắc lại 1 câu nói mà tôi rất thích, “sống đời, đắt nhất là món nợ tình cảm”, trả bao nhiêu cũng không đủ, ta càng cố trả thì nó càng lớn, cho tới khi ta phá sản, mất trắng, mất sạch như kẻ ăn mày. Tàn tạ trong chính yêu thương và ảo mộng.

 

Tài sản của tôi khi lớn lên không nhiều nhặn gì, chỉ toàn dối trá và lầm tưởng, nhưng những món nợ cứ khiến tôi nghĩ mình là người giàu có. Ta sống trên mảnh đời của 1 ai khác, rồi họ có biến mất thì chúng ta lại ngã lăn ra đất, vật vã và đớn hèn như kẻ bê tha rượu chè.

 

Giá trị của 1 con người được ngã giá trong niềm tin của người khác, lúc nhỏ là bố mẹ, ai chả mong con cái mình ngoan ngoãn thành đạt, rồi lớn lên 1 chút, thì chính bạn bè người thân là người tạo ra cho chúng ta giá trị … vậy có khi nào chúng ta tự làm nên giá trị của bản thân mình đây?

 

Một người nghèo rớt mùng tơi mà k hiểu được giá trị của họ, thì có lẽ họ vẫn là ông vua trong niềm kiêu hãnh và hy vọng. Định kiến ghì chết con người, kìm hãm cái giá trị đích thực ấy, lòng vị tha là 1 thứ quá đắt đỏ, có lẽ là vô giá với chính bản thân với mỗi người.

 

Hãy vị tha với chính tâm hồn của mình.